Hiển thị các bài đăng có nhãn Văn. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn Văn. Hiển thị tất cả bài đăng

Thứ Tư, 5 tháng 11, 2025

NHỮNG HÈ XƯA - Phan thị Thu Hà ( P.C.T. 1957-1964 )

 Mùa đông nơi đây dài lê thê, ròng rã mấy tháng một màu trắng xóa. Đẹp, nhưng buồn. Đôi khi làm hồn người vô cớ buồn theo. Thế nên, năm nào cũng vậy, tôi trông đợi những ngày nắng ấm như thuở còn nhỏ “trông Mẹ đi chợ về”. Tuyết vừa tan, hôm đầu thấy lại được chút màu xanh của cây cỏ, lòng cũng chợt bồi hồi. Và những ngày ấm áp, với tôi, cũng là lúc gợi nhớ…Gợi nhớ quảng đời hồn nhiên với những mùa hè còn mãi trong ký ức…

Hè năm đệ thất, một buổi lễ của trường được tổ chức nơi rạp Văn Cầm, đường Độc Lập. Trước khi chương trình bắt đầu, được nghe thoang thoảng bài hát qua giọng ca Doris Day . Về sau bài hát này,với tôi, ( và có lẽ, cũng như nhiều bạn ở Phan Châu Trinh cùng thế hệ ?), là một trong những “bài hát của một thời son trẻ”. Mấy chục năm sau, mỗi lần nghe lại câu hát “ Que sera, sera…” , thì ngày vui xưa, Đà Nẵng hiền hòa một thuở, tuổi thơ của tôi…tất cả cùng trở về thật nhanh, thật đằm thắm trong trí nhớ.
Năm đệ lục hồn nhiên kế tiếp trôi qua, vô cùng êm ả. Hè này, cũng như Hè đệ thất, vừa nghỉ ở trường xong tôi theo gia đình ra ở lại Nam Ô, nơi căn nhà nghỉ mát thô sơ làm bằng gỗ còn thơm mùi nhựa thông mới. Bãi biển hùng vĩ lạ thường và thời gian này hãy còn hoang vắng. “Rặng dương liễu dọc ven bờ biển, thuở đó, cũng vừa mới được trồng,chưa cao quá đầu người, đã xanh mướt bên bọt sóng…”, theo nhắc nhở gần đây của một người bạn. Mấy tháng Hè, nhiều hôm tôi có Liên Hồng, người cháu cũng là người bạn nhỏ, để tíu tít mỗi ngày. Sáng nào bọn tôi cũng dậy thật sớm, nhìn mặt trời dần dần lên cao. Đợi nắng đủ ấm, tung tăng nhảy sóng tắm mãi đến trưa. Bãi biển vắng người, cuối tuần cũng như ngày thường, cho đám con gái nhỏ một khoảng trời riêng tư. Những hôm có người cậu,học ở Sài Gòn nghỉ Hè về lại Huế, ghé chơi, là một dịp vui nhộn. Trưa nắng chang chang, người cậu chỉ hơn đứa cháu lớn nhất vài tuổi, giữ vai trò hướng đạo, dẫn đám cháu băng qua mấy đồi cát nóng đến rát cả chân,hăng hái đi thám hiểm khu rừng bên cạnh…

Thứ Tư, 8 tháng 10, 2025

THỬ LỬA BỞI HỌC TRÒ XỨ QUẢNG

 - Bài viết của cố Gs. Phan Mộng Hoàn -

 Lời Ban biên soạn : Từng có 8 năm dạy môn Việt Văn tại Trường Phan Châu Trinh trước năm 1975, cô giáo Phan Mộng Hoàn là một trong những nhà giáo để lại nhiều ấn tượng đẹp với nhiều thế hệ học trò. Định cư cùng gia đình tại Hoa Kỳ, cô mất năm 2020 tại thành phố San Jose sau thời gian lâm bệnh. “Nắng sân trường” là hồi ký của cô đăng trên “Kỷ yếu Hội ngộ Phan Châu Trinh-Hồng Đức, 30 năm xa xứ” gói ghém hành trình vào nghề giàu xúc cảm của một nhà giáo trẻ. Chúng tôi mạn phép trích đăng một phần của hồi ký này với hy vọng các học trò cũ của cô tìm thấy bóng dáng chính mình trong những giờ học êm đềm thơ mộng ngày nào 


… Khi tôi nói mình may mắn về Trường Phan Châu Trinh, là nói thật lòng. Tôi làm sao quên được hôm mình thập thò đứng trước cổng trường, với lá đơn xin dạy giờ trong tay. Tôi đã choáng ngợp trước hình ảnh hàng hàng lớp lớp những người trẻ với đồng phục tinh khôi một màu trắng. Họ đang nghiêm trang trong lễ chào cờ vào thứ Hai đầu tuần. Trên vòm hành lang chính, các nhà giáo đứng trang nghiêm hướng mặt về cột cờ giữa sân trường, nơi đặt bức tượng bán thân của chí sĩ Phan Châu Trinh.
Khi sân trường đã yên lắng, tôi rụt rè tìm đến Phòng hiệu trưởng. Còn nỗi vui nào lớn hơn khi hiện ra trước mắt mình hình ảnh thân quen của vị giáo sư Toán khi tôi còn là học trò Trường Đồng Khánh! Ông hiệu trưởng oai vệ đang ngồi sau bàn giấy chính là thầy Thái Doãn Ngà. Thầy Ngà dạy Toán riêng cho mỗi lớp tôi ở Đồng Khánh hai năm liền 2A rồi 2A1 (khi tôi rớt Tú tài bán phần, ngồi đúp lớp thì lớp 2A đổi thành lớp 2A1).

Thứ Năm, 2 tháng 10, 2025

ĐÀ NẴNG VÀ BẠN BÈ CỦA TÔI - Tuyết Ái ( PCT 1957 – 1964 )

 “ Thương vô biên những con đường Đà Nẵng
    Buổi học về im bóng lá Quang Trung “

 
Năm 1957, tôi thi đậu vào Đệ thất trường công lập Phan Châu Trinh, bắt đầu cho những năm tháng miệt mài đèn sách bên thầy cô, bạn bè. Mãi đến bây giờ , dưới lớp bụi thời gian phủ mờ vùng ký ức , có những hình ảnh vẫn còn rõ nét, như mới vừa xảy ra ngày hôm qua.
Năm đó, trường có bốn lớp Đệ thất. Lớp Đệ thất 1 của tôi gồm toàn con gái , họp thành cái chợ, khiến thầy cô nào bước vào cũng đề cao cảnh giác. Không biết tôi có duyên với người di cư hay sao mà khi xếp chỗ, hai nhỏ ngồi bên phải và bên trái tôi đều đến từ phương Bắc : Nguyễn thị Bích Lan và Đinh thị Kim An . Bích Lan nói giọng Hà Nội rất chuẩn , phân biệt rõ ràng âm “ t “ , “ c” ( hiểu biết, xanh biếc ), có và không có âm “g “ ( nghiêng xuống, nghiên bút ), các dấu “ hỏi” ,” ngã “ ( bổng lộc, bỗng nhiên ). Cho nên mỗi lần đọc chính tả, thầy cô dạy vẫn thường cho Bích Lan lập lại câu đã đọc, thế là chúng tôi lắng nghe và không còn sợ viết sai nữa. Kim An có tính nghệ sĩ, thích chép thơ và ngâm thơ, giọng hay không thua gì Hồ Điệp ( nghệ sĩ ngâm thơ nổi tiếng lúc bấy giờ ) .

Thứ Năm, 21 tháng 8, 2025

MỘT THỜI LÀM NỮ SINH PHAN CHÂU TRINH

Tôi trở thành nữ sinh của trường trung học Phan Châu Trinh Đà Nẵng bắt đầu niên khóa 1959 kéo dài đến niên khóa 1966. Chặng đường thời trung học chắc chắn là chặng đường đẹp nhất.

 

Hôm nay ngồi đây viết lên những dòng này - hồi tưởng lại chuyện xa xưa - tôi đã bắt đầu bước vào tuổi lục tuần. Cái tuổi chưa gọi là già lắm, nhưng rõ ràng là không còn son trẻ nữa. Vậy mà lạ thay, khi nhớ lại những kỷ niệm thời trung học, lòng tôi vẫn phơi phới như ngày nào. Và tôi gặp ngay lại cô gái tóc ngắn, nhí nhảnh trong màu áo dài trắng của một thời được làm nữ sinh.

Tôi không nhìn thấy "cô ấy" qua tấm gương soi. Nhưng tôi nhận đúng mặt, gọi đúng tên "nàng" bằng những hình ảnh còn tiềm ẩn,sống trong lòng. Những hình ảnh những vết son, nhìn lại chúng bằng sự nhớ tiếc, càng thấy rõ nét hơn nữa.

 

Thứ Năm, 12 tháng 9, 2024

Truyện ngắn & tạp văn của tác giả Bùi Thanh Xuân ( cựu HSPCTĐN 68-75 )

 Trích vài đoạn (3343 chữ) bị NXB Hội nhà văn cắt khi duyệt bản thảo tập truyện ngắn & tạp văn GIỮA PHỐ PHÙ HOA của tác giả Bùi Thanh Xuân :

THẰNG HỀ

“Thằng hề” là một diễn viên đặc biệt, có tài diễn xuất, lôi cuốn khán giả và không bao giờ lấy đi một giọt nước mắt của họ. Nó nhân ái, bao dung.
Trên sân khấu, khi nó cười, thiên hạ cười theo. Nhưng nó khóc, rơi những giọt nước mắt, khán giả vẫn cứ cười.
Mang lại niềm vui, tiếng cười cho nhân gian, nhưng “thằng hề” cũng là con người, cũng vui buồn, hỉ nộ ái ố. Không ai có thể thấy được đằng sau những nụ cười, là nỗi buồn, nước mắt. Cười hay khóc, chỉ mình nó biết thật, giả mà thôi.
Rời sân khấu, “Thằng hề” tủi thân, khóc. Người ta nghĩ nó đang diễn trò.
Bây giờ người ta không gọi là “Thằng hề” nữa. Một danh xưng khác, xứng đáng với người nghệ sỹ chân chính hơn. “Diễn Viên Hài”.
Nhưng sự chân chính, cống hiến cho nghệ thuật, “Thằng hề” trong sáng hơn diễn viên hài.
Trên sân khấu hiện đại, khó tìm một diễn viên hài có tài và đức thật sự. Họ chạy theo đồng tiền và những danh hiệu. Những câu thoại của họ trên sân khấu, lắm lúc vô duyên, thô tục.
Ngoài đời, trong xã hội hiện nay, có vô số thằng hề. Bọn họ diễn đạt “tài năng” tinh vi hơn những diễn viên hài. Họ có mặt ở bất cứ đâu trong mọi lĩnh vực khác nhau. Họ xảo quyệt, tham lam, máu lạnh. “Tài năng” sở trường của họ là không biết xấu hổ.
Trên sân khấu, màn từ từ hạ xuống, “thằng hề” buồn, khán giả vỗ tay, mang theo nụ cười về nhà.
Ngoài xã hội, những thằng hề lúc nào cũng vui tươi, hả hê. Nhưng chúng luôn bị thiên hạ nguyền rủa.

Chủ Nhật, 15 tháng 10, 2023

Đà Nẵng Ngày Nắng Ngày Mưa

                       

Nắng hè cuồng nộ đốt cháy thành phố muôn đời hiền hoà này. Một ngày, bất chợt mưa về từ sáng sớm, người ta vội mở tung những cánh cửa, xua những oi nồng, cho gió luồn lách, cuốn đi những bụi bặm.

Bầu trời một màu xám đùng đục. Không như nắng mùa Thu, mưa thong thả nhỏ giọt. Người Đà Nẵng dễ tính tự nhủ, thôi kệ, không còn nắng nóng, đủ ướt mặt đường, mang chút dịu êm của muà Thu chưa tới.

Đà Nẵng ngày nắng,ngày mưa có lắm điều kỳ lạ. Người Đà Nẵng cũng kỳ lạ như thời tiết đỏng đảnh, có khi một ngày đủ bốn mùa. Vui đó, buồn đó. Giận dữ đó, rồi tan nhanh như tàn thuốc cháy đỏ giụi vào chiếc gạt ẩm ướt.

Những cơn mưa ầm ào đổ xuống quét sạch những rác tưởi. Đường phố loang loáng nước. Cái lạnh đầu mùa se se, đủ khiến cho những áo màu sặc sỡ hơn.

Những ngày nắng đỏ lửa, ước ao một ngày mưa. Trời xám xịt vài ba bữa lại mơ một ngày nắng.

Thứ Sáu, 3 tháng 3, 2023

ĐẾN GIỜ VÀO LỚP - Phan Văn Dinh

Thường khi đến giờ ra chơi, tụi tôi hay kéo nhau ra cổng sau, đến mấy cái quán xe đẩy bên đường kiếm chút gì xả hơi.

Con đường phía sau trường Phan Châu Trinh khá rộng và ít xe cộ, những tàng cây cao rợp bóng đủ để che chở chúng tôi trong chốc lát. Vừa ra tới nơi là tụi tôi kêu đồ uống ngay kẻo không kịp giờ, có đứa kêu mua mấy điếu thuốc phân phát cho bạn bè, ai cũng phì phèo ra vẻ sành điệu, dù mới học lớp Chín tức đệ tứ. Cỡ lớp tụi tôi chỉ biết tung hoành phía mặt sau này chứ đâu dám lảng vảng con đường tưng bừng phía cổng trước, nhất là ngã tư đường Phan Châu Trinh  gặp đường Thống Nhất của trường Nữ Trung Học. Khu vực này là của các lão lớp 11,12.

Đến giờ ra chơi , ngã tư này thật là náo nhiệt, mấy chàng ở bên này tụ tập hút thuốc, mua bán vu vơ mà ngóng về sân trường rợp áo trắng. Ở bên kia, bên trong hàng rào, hàng chục cánh tay thon thon thò ra vẫy lia lịa mấy cái xe bán đậu xanh đậu đỏ, xi rô, nước mía...bánh kẹo, không quên kèm theo những tiếng thánh thót thúc dục người bán hàng . Tôi nghĩ mấy quán này còn làm ăn phát đạt, bèn nhẩm một câu vè :

Thứ Năm, 16 tháng 10, 2014

CÁI CỐI ĐÁ - Bùi Thanh Xuân

 
T
ôi là cái cối đá. Tôi thông thái và chuyện gì tôi cũng biết

Tuổi của tôi gần bằng tuổi bà cụ già mù suốt ngày ngồi bên cạnh ngay dưới gốc cây lộc vừng Vật chứng ba đời nhà này và tôi trở thành vô dụng từ cái ngày người khai sinh ra tôi đã qua đời hơn hai mươi năm trước. Một ông chủ nông dân cần mẫn, quê mùa, thất học nhưng chân chất.

Bà già mù là vợ của ông.

Trước đây tôi sống trong chái bếp lợp tranh, cần mẫn làm công việc hằng ngày của mình là xay gạo. Rồi một ngày tôi theo bà già mù ra phố và nằm làm cảnh bên gốc cây lộc vừng trong ngôi biệt thự lộng lẫy này. Người ta cào rứa, chà xát đến rách toạc cả da, mài nhẵn bóng loáng như khoác lên tôi một bộ áo mới cho hợp với ngôi nhà sang trọng và địa vị của ông chủ

Thứ Bảy, 30 tháng 8, 2014

KÍ ỨC VỤN - Trần Thị Thanh Hải


Lâu lắm mới gặp lại một người bạn chung trường.
Câu chuyện của bạn như chạm vào một miền kí ức rất xa trong tôi.
Hình như có một miền nhớ không thể lãng quên, vẫn cứ nằm im đâu đó, phủ lên nó là một lớp bụi thời gian. Chỉ cần một cái chạm tay thật khẽ, miền nhớ ấy chợt nhiên sống lại.Tươi rói như thuở ban đầu….
Bạn nhắc với tôi gì ư?
Không nhiều kỉ niệm lắm…đó là những buổi diễn văn nghệ ở ngôi trường cấp ba, mà hồi đó tôi như một tín đồ mê muội.
Hồi ấy có người trách chúng tôi đã xao nhãng việc học vì những chuyện văn nghệ không đâu (?). Nhưng bây giờ nghĩ lại…đó chính là những điểm sáng trong kí ức của chúng tôi. Gợi nhớ....
........

Thứ Sáu, 11 tháng 4, 2014

VŨ KHÚC ĐÊM TRĂNG - Bùi Thanh Xuân



Ngôi nhà hai tầng màu trắng nằm dưới chân đồi. Vườn hoa màu vàng bên trái . Hoa hướng dương rực rỡ dưới nắng mai. Sát tường rào, hoa dã quỳ vàng đậm hơn. Vài tượng thiếu nữ bằng đá cẩm thạch được đặt không thứ tự trong vườn hoa.
Người đàn ông đi quanh tảng đá dựng đứng ngắm nghía, nét mặt căng thẳng. Hòn đá màu nâu nhạt như loại thường nhìn thấy ở bìa suối nhưng góc cạnh và lổ chỗ như đá tổ ong.
Con chó lông trắng nằm trước sân nhà đứng phắt dậy nhưng không sủa khi tôi bước vào cổng. Trọng gỡ cặp kính ra nhìn tôi, reo lên:
-A! Nhà “đá” học. Ông vào xem. Kì lạ quá! Tôi vừa thuê xe cẩu về. Một kì quan thế này vậy mà thằng cha dưới kia nó vứt lăn lóc.
Trọng là giáo sư dạy toán ở một trường đại học nhưng rồi bỏ nghề. Hai mươi năm trên bục giảng, cuối cùng hắn quay về với niềm đam mê của mình.Tôi biết tính và cả con người Trọng từ khi còn học chung trung học. Học toán nhưng Trọng lại đam mê nghệ thuât. Nhất là điêu khắc. (Hắn không phải là nhà điêu khắc lừng danh nhưng lại có bàn tay tài hoa. Bất cứ thứ gì vào tay hắn cũng có thể thành tượng. Có lần Trọng tâm sự “ Phải chi đừng phí mất mấy chục năm vào mấy con số vô hồn, tui đã trở thành một nhà điêu khắc chuyên nghiệp..”)
Những năm dạy học Trọng rất có uy tín với nhiều thế hệ sinh viên và sau này một số người thay thế Trọng trên giảng đường. Khi biết hắn ta về ẩn dật dưới chân đồi với khu vườn đầy tượng và hoa hướng dương, học trò cũ hay kéo nhau về đây nghỉ mát hoặc thăm hỏi Trọng

Thứ Tư, 19 tháng 2, 2014

NÓI VỚI HỌC TRÒ - Tạp bút

                                                                
hoan_trinh_3.JPG Em là dòng suối mát
Em là trận mưa hiền
Em như một nàng tiên
Cho trường thành huyền thoại…..
 
Đã lắm đêm  thao thức  không ngủ , thầy tự mình hỏi mình  lý do tại sao thầy để ĐN giữ chân mình lâu đến thế ? Cả một đời . Riêng tại trường Phan Châu Trinh thôi đã 40 năm  , từ 1958 dến 1998 , nghĩa là từ khi ra trường đến ngày nghỉ hưu ! Vì tình yêu ? Không phải , vì nếu thầy đi đâu tình yêu sẽ theo thôi ! Vì Đà nẵng đẹp ? Cũng không phải . Đất nước VN mình thì ở đâu cũng đẹp ! Huế , quê nhà thầy còn đẹp hơn ĐN  nhiều ! Vì tiền tài ? Vì danh vọng ? Lợi lộc ? Đều không phải cả ! Cuối cùng thầy ngộ ra lý do : vì học trò ! ! Học trò ĐN đã cùng thầy đồng điệu nên đã cuốn hút thầy , đã làm say mê thầy ,  đã. làm thầy dứt áo không ra  !
Thầy đặt bước chân đầu tiên của mình lên thành phố Đà Nẵng  vào một đêm mưa bão , năm 1958 . Thành phố này hoàn toàn xa lạ với thầy . Thầy cũng chẳng có bà con thân thích nào ở đây cả  . Trong lòng  định bụng thôi dạy ở đây vài năm rồi xin chuyển về Huế , quê mình hoặc xin chuyển lại vào Sài Gòn nơi mình vừa ra đi , để  hoàn thành  chương trình Toán  đang dang dở  . Các bạn bè cùng trường với thầy   người chỉ ở 1 năm , người vài năm rồi đều  tìm đường đi cả , tìm chốn mới , xây dựng một cuộc đời mới . Học trò thì học một thời gian rồi bay nhảy khắp bốn phương , Nam Bắc Đông Tây ! Lứa này ra trường lại tiếp lứa khác ! Thầy dạy thế hệ cha mẹ rồi dạy đến thế hệ con cái của họ ! Ngày tháng cứ đi qua, năm này đến năm khác, niên khoá này đến niên khoá khác . Các cây trồng ở sân trường từ những cành bé khẳng khiu , càng ngày càng   vương cao tỏa lá che kín sân trường . Trường càng ngày càng bề thế hơn, từ thuở chỉ ì ọp 5 , 6 phòng trống trải gío lộng mưa tạt bốn phía , bây giờ khang trang, đẹp đẽ , kiên cố, lầu ngang dãy dọc . Tất cả đã thay đổi  . Như thời thế . Như cuộc đời .Chỉ có thầy vẫn âm thầm đi từ cổng vào trường, từ sân trường đi vào lớp .Những mái tóc xanh của học trò che kín tầm nhìn của thầy, thầy cứ lang thang trên hành lang, quẩn quanh bên cửa lớp .Các em đến rồi đi,  để lại đó mình thầy với sân trường lá rụng, với bàn ghế vô tri, với những chiều đông mưa buồn ướt dầm dề các tàng cây tán lá, với những trưa hè nắng chói chang vàng rực sân trường vắng vẻ, những đàn chim sẻ bay xuống rồi vút bay đi, để  rơi lại  những tiếng kêu chíp lạc lỏng . Bước chân thầy trên hành lang, trên cửa lớp , lặng lẻ cô đơn, hình như càng ngày càng nặng nề hơn, như càng ngày càng hờ hửng đi . Thấy cầu thang như càng ngày càng cao, thấy tiếng giảng bài của mình càng ngày càng nhỏ đi, giữa hai câu nói phải dừng lại để nghỉ. Chữ viết bảng  dần dần nhỏ lại, không còn nét viết bay bướm tài hoa một thuở nào. Hình vẽ gãy khúc,méo mó, không còn như ngày xưa, chỉ cần vòng tay một cái là vòng tròn hiện ra tròn vo, đường thẳng thẳng tắp như kê thước mà vẽ . Học trò lớp đến lớp đi, vô tình như lá rụng, vô tình như mây bay.. Mùa xuân, mùa hạ, mùa thu rồi mùa đông .Buổi sáng, buổi trưa, buổi chiều rồi tối !Tóc cứ bạc dần theo thời gian, tâm hồn khô cằn theo năm tháng. Trong suốt thời gian làm nghề thầy giáo , thầy  chỉ miên man với chuyện dạy dỗ . Say sưa dạy . Miệt mài dạy . Đem tất cả tâm hồn mình đặt vào việc dạy , việc lên lớp . Lứa học trò này ra đi , lứa trẻ khác vào trường , lại đem lại những say sưa mới , những thương yêu mới, những ngọt ngào mới . Dạy dỗ nhiệt tình . Đời sống chỉ bình thường thế thôi . Giàu cũng không giàu . Nghèo cũng không nghèo tí nào ! Thầy  luôn luôn bằng lòng với những gì mình có , và cả những gì mình không thể có ! Hạnh phúc vô cùng là người bạn đời cuả thầy  cũng bắng lòng như vậy , sống vô tư như vậy , không chấp nhất , không nề hà , không đòi hỏi gì cả !

Thứ Sáu, 7 tháng 2, 2014

SÁNG TỐI ĐẦU GIÊNG - Bùi Thanh Xuân


Những ngày nắng ấm chậm rãi nhưng rồi cũng đi qua một phần ba tháng giêng. Tết suy thoái lùi dần xa vài ngày trước. Không muốn ngoái lại nhìn mấy ngày Xuân, tôi thu lu ngồi trong nhà suy ngẫm về một vài điều. Băn khoăn hay ray rứt vì một chuyện gì đó.
Tôi trở lại với bàn phím và bắt đầu viết.

Mười ngày rồi. Tiếng chổi tre xoèn xoẹt trên mặt đường đêm ba mươi cứ ám ảnh tâm trí tôi. Người phụ nữ khắc khổ cúi đầu xuống mặt đường, đôi mắt không rời cái chổi lia thoăn thoắt, vẽ vòng cung từ trước ra sau với dáng đi thụt lùi của chị. Tựa như đang vẽ những vầng trăng khuyết.
Không hiểu đêm nay chị có được đón giao thừa cùng với những đứa con bé nhỏ của mình hay tựa mình bên chiếc xe đẩy đầy rác, ngước nhìn lên bầu trời vang vang ầm ào tiếng nổ của pháo hoa. Khoảnh khắc ấy chị mơ ước điều gì?

Thứ Sáu, 31 tháng 1, 2014

Nhánh lan, Cành cây và Cuộc đời.

Trong cái khắc nghiệt của cuộc sống, trong dòng trôi chảy của cuộc đời có những cái qua đi, cũng có những cái mãi còn ở lại, sự đan xen hòa quyện giữa các cái khiến cho mọi việc trở nên hài hòa, cân bằng và tự điều chỉnh trong mắt nhân gian.
Cây xanh: đã góp phần làm nên điều ấy, cái xanh của màu cây đã cho sự bình yên giản dị trong mỗi con người đơn giản, nhẹ nhàng nhưng thật là rộng mở. Rồi năm tháng qua đi, cây xanh cũng như mọi sinh vật khác vẫn theo quy luật: sinh, lão, bệnh, tử. Để rồi cây xanh đã để lại cho đời một dấu ấn đó là “thân cây”, sẽ gần gũi với cuộc đời trong một thời gian nữa.
Nhánh lan: sự phối màu tuyệt vời của tạo hóa, những gam sắt màu thoang thoảng cho lòng người man mác, lắng đọng về một hoài niệm nào đó trong mỗi cái riêng mình. Lan trong rừng, Lan trong vườn, Lan trong nhà, nhìn lan ai cũng cảm nhận được cái “nhàn“ đang lẩn khuất đâu đó quanh ta. Cái đáng có, cái không đáng có, cái nên và cả cái không nên đang dần rõ hơn trong suy tưởng. Vâng! cuộc đời cám ơn “LAN”, một ưu vật của tạo hóa, một tuyệt tác của thiên nhiên đã ban tặng cho đời.
Cuộc đời: góp nhặt một chút, gắn kết LAN và CÂY mong cho cái đẹp của thiên nhiên thêm mãi bên đời thường, len lỏi vào khoảng không của mỗi người. Thi thoảng cái thăng trầm, bí ẩn của rừng thẳm còn lưu lại trên thân cây và cái đẹp của nhành lan đã đưa sự bao la, hoang sơ về lại trong mỗi nhà.

Tống Nghĩa - Vườn Lan An Phú Q.2, đề bút.
Hội Hoa Xuân Phú Mỹ Hưng, Giáp Ngọ 2014

Thứ Ba, 14 tháng 1, 2014

THÀNH PHỐ TUỔI THƠ TÔI - Trần Thị Thanh Hải

Tôi xa ĐN năm tôi vừa tròn 18 tuổi. Cái tuổi vừa đủ để trưởng thành, vừa đủ để ý thức được những gì xảy ra chung quanh mình, cũng vừa đủ để biết lưu giữ những kí ức đáng yêu, đáng nhớ về một thành phố - nơi tôi sinh ra và lớn lên. Trong tôi, ĐN là một thành phố nhỏ cũ kĩ, nhưng quen thuộc gần gũi. Tôi còn nhớ như in hình ảnh những con phố nhỏ, hồi ấy những ngôi nhà dù là mặt tiền hầu hết đều có một khoảnh sân nhỏ. Có nhưng ngôi nhà đất rộng, sân là một khu vườn nhỏ với những loại cây ăn trái mà đối với tuổi thơ của tôi là cả một thiên đường. Những buổi trưa trốn ngủ, cùng với vài đứa bạn chơi ô quan, đánh thẻ, trèo me, bẻ sấu…những trò chơi tuổi thơ mà đến bây giờ đã trở thành kỉ niệm khó quên.

Thứ Sáu, 10 tháng 1, 2014

TRÚNG SỐ - Bùi Thanh Xuân

veso-dbb9f 
Hai tám Tết.
Trời mưa phùn lất phất. Tiếng rít của gió dọc theo con đường nhầy nhụa đầy rác.
Người đàn ông khoảng sáu mươi tuổi, mặc chiếc áo lạnh củ màu đà đang lom khom, hai tay ép chặt  xấp vé số bọc trong bao ni lông vào ngực. Mặt ông tái xanh vì rét. Hai bên má giật giật. Dấu hiệu  của cái lạnh quá mức chịu đựng của ông.
Tôi ngồi trong quán cà phê nhìn ra ngoài. Người đàn ông thoáng thấy tôi có vẽ mừng rỡ. Hằng ngày tôi vẫn thường mua giúp ông một hai tấm vé số. Thường thì tôi quên mất. Có khi để dồn cả tuần mới mượn tờ kết quả của ông. Có điều lạ là chưa bao giờ tôi trúng dù chỉ một con số cuối cùng.
Người đàn ông rụt rè liếc nhìn cô chủ quán như ngầm xin phép được mượn chiếc ghế ngồi xuống bên cạnh tôi.
Hôm nay trời rét đậm.  Tôi nói với người đàn ông : “ Sao anh không ở nhà cho con cái chăm sóc mà phải đi như vậy? “. Ông nhếch mép cười, không buồn nhìn tôi và cũng chẳng quan tâm đến câu hỏi. Tôi hỏi tiếp : “ Anh bán được bao nhiêu vé rồi ? “ . Ông đút xấp vé số vào trong bao : “ Hôm nay cũng tạm được anh ạ. Nhờ nhóm bạn trẻ trong quán cà phê đầu đường. Hình như chúng nó là sinh viên sao ấy. Tôi bán được bốn mươi tờ..”.

Thứ Ba, 7 tháng 1, 2014

NHỮNG HẸN HÒ NGÀY XƯA…VẪN ĐỢI - Trần Thị Thanh Hải


Ngày mai. Với tôi là một chuyến đi xa. Mà không, là một sự trở về. Về với thành phố tuổi thơ tôi. Mỗi năm một lần mà sao lần nào cũng náo nức?
Đêm nay sẽ là một đêm không ngủ? Mọi thứ đã sẵn sàng cho ngày lên đường. Tôi sẽ cố gắng chợp mắt để chìm vào giấc mơ….chìm vào những sắp đặt, những dự tính….

Tôi sẽ về ngang qua ngôi trường cấp hai TH, nơi lưu dấu những kỉ niệm tuổi thơ không thể phai nhòa. Không biết bây giờ trường xưa có còn đó nữa không?

Tôi sẽ về ngang qua con đường xưa ấy, nơi người bạn tuổi thơ tôi từng sinh sống. Người bạn đã cùng tôi sáng nắng chiều mưa đến trường. Người bạn cất giữ giùm tôi cuốn lưu bút học trò hẹn một ngày về cùng đọc. Bây giờ bạn đã xa rồi, lời hẹn ngày về như một giấc mơ xa lắc.

Tôi sẽ về ngang qua cổng trường PCT nơi có những kỉ niệm của một thời áo trắng. Dừng chân một chút để nhớ 12C ngày ấy. Nhớ Duyên, nhớ Mùi, nhớ Kiều Nga..Ái Thi, Kim Minh, Thu Nga…nhớ Huỳnh Hoa, Lê Đỡ, Nguyễn Hữu Hường…. còn nhớ ai nữa không ? Kí ức mù mịt quá nhưng kỉ niệm thì vẫn còn lấp lánh đó thôi.

Những người bạn Bờm một thời thơ dại sẽ đón chờ tôi?

Những hẹn hò ngày xưa vẫn đợi….?

Thứ Năm, 5 tháng 12, 2013

LẠC LỐI XƯA - Trần Thị Thanh Hải

 
Xa ĐN đã nhiều năm, và trong nhiều năm ấy không ít lần mình đã trở về.Nhưng hình như chưa lần nào ghé lại Phan Châu Trinh – ngôi trường cấp ba một thuở .

Lần này,một chuyến ghé thăm, không hẹn trước, chóng vánh vội vàng vậy mà kí ức đã lưu thật nhiều cảm xúc.

Đứng ở phía bên này con đường Lê Lợi, nhận ra ngôi trường xưa đã mất một phần, khu hội trường , phòng thí nghiệm, thư viện và cả dãy lầu bên trái . Một con đường nhỏ cắt ngang, băng qua ngôi trường một cách bình thản, lạnh lùng như nó phải là như thế, không khác được.

Tự nhiên mà ngậm ngùi, ngậm ngùi vì ngay từ cái nhìn đầu tiên, trường xưa đã không còn nguyên vẹn.
Điểm dừng đầu tiên của hai đứa là cổng ngôi trường, hình như bao lâu nay vẫn thế, già nua cũ kĩ, lạc lõng..càng lạc lõng hơn khi đối diện là cổng của một ngôi trường PCT mới toanh hoành tráng, bệ vệ và hiện đại.

12C NGÀY ẤY - Trần Thị Thanh Hải

Nếu bây giờ có ai hỏi: 12c ngày ấy có mấy người? Thật không thể nhớ! Khoảng cách  gần 40 năm đằng đẳng cộng với trí nhớ già nua cũ kĩ…mọi thứ  lu mờ.
 Gặp  M& D, hai cô bạn thân từ thời đi học, miềnkí ức mờ xa hun hút ấy mới được đánh thức. Những cái tên, những khuôn mặt,những kí ức, những kỉ niệm…lần lượt xếp hàng. Thành câu chuyện ngày xưa.
Ngày xưa, những ngày mùa đông thich đi học sớm. Co ro dưới gôc kiền kiền già trên con đường phía sau trường, chờ mở cửa.
Ngày xưa,, thích đứng tựa lan can lầu nhìn xuống sân trường, ngắm những chiếc áo len đủ màu sắc nổi bật trên những bộ đồng phuc trắng tinh.
Ngày xưa, mỗi lần nghỉ tiết cả bọn rủ nhau ra sông Hàn, leo lên Bưu điện thành phố hóng gió  rồi vòng qua Hội Việt Pháp ngắm cảnh….lang thang.
Nhiều lắm những cái ngày xưa như thế… không kể hết.
Giá như ngày ấy có được vài tấm ảnh để bây giờ đừng tiếc.

Thứ Hai, 18 tháng 11, 2013

Truyện ngắn : CÓ KẾ HOẠCH - Tôn Thất Lan

 ( Trích từ Tuyển tập TÌNH của thầy TÔN THẤT LAN - Đăng trên http://caothong-caothong1952.blogspot.com/)
     Chiếc mái cong và chiếc băng dài của trạm xe buýt là chỗ ở của gia đình chị Tư Rưỡi . Cái tên được đặt cho chị cách đây 6 tháng khi chị có 4 con và cái thai trong bụng . Tổ ấm - hay tổ lạnh thì đúng hơn , nhất là vào mùa mưa gió này - gồm khoảng năm đứa con nhỏ từ tám tuổi đến mười tháng tuổi . Nói là khoảng vì chúng tới lui , vô ra thất thường , khi thấy đứa này , khi mất đứa kia . Bà chủ hộ có cái tên đặc biệt như thế vì chị ta gần như luôn luôn sắp sản xuất ra một lao động chính cho gia đình , lúc nào cũng sẵn sàng với cái rưỡi trong bụng . Người đàn ông của gia đình này thì hiện nay vắng mặt , không rõ nơi đâu .
Đến nay đứa nhỏ nhất chừng vài tháng tuổi đang nằm trên một chiếc chiếu trải trên lề , dưới bóng êm của mái vòm , đang được chị nó - khoảng bốn , năm tuổi -- cầm bình cho bú . Một bé , có lẽ là gái , khoảng hai tuổi đang nằm lăn qua lại trên băng , tự nhiên như " ở nhà ' mình .Một đứa khác - cũng là gái nốt -- ngồi cầm chiếc ca , hát nghêu ngao vô tư . Và cậu cả khoảng tám tuổi đang thám hiểm các khu lân cận , hết đảo mắt nhìn qua thùng rác công cộng lại nhìn ra lề đường thử xem có gì không - cái gì lượm được hay cất giữ được lâu dài để thỏa mãn tính tò mò tự nhiên của đứa trẻ mới lớn . Quây quần bởi đàn con ngoan đông đúc , chi Tư Rưỡi ngồi dựa lưng vào băng ghế --mãn nguyện . Đầu chị lơ đễnh gối lên hai tay xách du lịch -- cái " gia tài " của gia đình chịn . Khi nhìn thấy cảnh đề huề đầm ấm này , khó có ai trong số những người khách xe buýt lại nỡ lòng nghĩ đến chuyện xâm phạm cái không gian thiêng liêng của một tổ ấm -- một gia đình đã tự nó khẳng định tính đầy đủ và tất yếu .

Thứ Năm, 31 tháng 10, 2013

Truyện ngắn : CẦU THANG NĂM MƯƠI HAI BẬC - Bùi Thanh Xuân

  Ông thẫn thờ tới lui như người mất hồn. Cái sự rảnh rỗi nó quấy rầy đầu óc không chịu nỗi. Lui tới trong căn nhà mênh mông rộng, buồn hiu hắt như hồi đi đưa đám cha của lão Tổng giám đốc của mình về nơi an nghỉ cuối cùng.

Từ ngày hưởng cái án treo ba năm sáu tháng, về nhà ông thấy như đất sụt. Mọi thứ trôi tuột như giòng sông lũ cuốn. Mụ vợ tinh ranh đuổi con bé giúp việc về quê ngay tức thì. Nó mơn mỡn quá! Bả nói “ Mỡ kê ngay mõm mèo. Nguy hiểm!” Trời đất ơi! Mụ nói như vậy là có ý gì vậy, có trời mà biết!
Cái thời còn đương chức vừa có quyền vừa có tiền, ăn nói rỗn rảng, nhiều người phải nghe ông dù biết thừa điều ông nói không trúng không trật. Mụ vợ mặt mày lúc nào cũng tươi roi rói, vào ra ngân hàng còn nhiều hơn đi chợ.