Thứ Sáu, 30 tháng 1, 2026

NHỮNG KỶ NIỆM VUI BUỒN TRONG NHỮNG NĂM DẠY HỌC , TRƯỜNG PHAN CHÂU TRINH ĐÀ NẴNG


Tưởng nhớ những đồng nghiệp tại trường Phan Châu Trinh, Đà Nẵng , đã yên giấc ngàn thu
 

Tình đồng nghiệp cũng thiêng liêng cao quí như tình bạn , tình đồng đội, đồng hương , đồng sự . Đây là những người chọn chung một nghề , cùng phục vụ một lý tưởng . Trừ một vài trường hợp đổi ngành , hay vì hoàn cảnh đất nước sau biến cố 1975 , một số giáo chức bị mất dạy học , đa số những đồng nghiệp giáo chức khi đã chọn nghề , sẽ đem hết lương tâm phục vụ từ ngày vào nghề đến ngày hưu trí . Dù không được dạy chung một trường hay làm việc chung một nhiệm sở , những đồng nghiệp giáo chức hàng năm thường gặp nhau trong các kỳ chấm thi hay những khoá tu nghiệp .
Tôi được hân hạnh làm nghề giáo từ năm 1958 , dạy ở trường Tư thục Bình Minh Huế, đến năm 1968 làm việc ở Nha Du học, Bộ Giáo Dục, tổng cọng 10 năm, rồi được từ dịch khỏi nghề giáo, chuyển qua làm nghề khác . Trong ba năm từ 1960 đến 1963 dạy học tại trường Phan Châu Trinh Đà Nẵng , tôi đã gắn bó mật thiết với một số đồng nghiệp ở đây . Cho đến nay đã 39 năm xa cách , kể từ 1963 có nhiều đồng nghiệp cũ ở trường Phan Châu Trinh tôi chưa hề gặp lại . Tôi cũng không nắm vững hiện giờ những đồng nghiệp cũ của tôi ở Phan Châu Trinh ai mất , ai còn ,ai đang ở trong nước , ai đang sống ở hải ngoại . Mặc dù vậy , tôi vẫn luôn luôn nhớ những đồng nghiệp cũ . Hình bóng các đồng nghiệp không bao giờ phai mờ trong tâm trí tôi .
Nhân muà Vu Lan năm nay, tôi muốn viết vài giòng để tưởng nhớ những đồng nghiệp cũ của tôi ở trường Phan Châu Trinh Đà Nẵng đã an giấc ngàn thu mà tôi biết hay được nghe kể lại ,hoặc đọc trong bản tin của đặc san Aí Hữu Phan Châu Trinh. Lẽ dĩ nhiên bài viết này còn thiếu sót , hay có nhiều chỗ không được đúng ,mong các bạn đồng nghiệp của tôi hiện ở khắp năm châu hay ở trong nước , cũng như những cựu học sinh trường Phan Châu Trinh biết rõ hơn , xin bổ túc để bài viết này được hoàn hảo thêm .

Thứ Ba, 27 tháng 1, 2026

BLL CHS PCT họp về việc tổ chức Lễ kỷ niệm 100 năm Húy nhật Cụ Phan Châu Trinh (1926-2026) tại Saigon.

 TIN đăng trên trang CHS PHAN-CHÂU-TRINH ĐÀ-NẴNG :

Ngày 18.1.2026 BLL CHS PCT có buổi họp về việc tổ chức Lễ kỷ niệm 100 năm Húy nhật Cụ Phan Châu Trinh (1926-2026) tại Saigon.
Buổi họp thống nhất các nội dung sau :
1/ Kế hoạch tổ chức
- Ban LL sẽ tổ chức lễ Húy nhật vào ngày 22.3.2026 thời gian 08:00-14:00 tại nhà tưởng niệm Cụ Phan số 9 Phan Thúc Duyện và dự tiệc họp mặt .
- Thành phần tham dự : Tất cả CHS PCT các niên khóa ( dâu, rể ), các thầy cô hiện đang sinh sống tại Saigon và mời thêm các bạn Nữ Trung học Hồng Đức ( rể ).
- Tổ chức biểu diễn văn nghệ có chấm điểm khen thưởng ,( sẽ có kế hoạch chi tiết ).
2/ Kế hoạch kinh phí tài chính :
- Dự trù khoảng 100 triệu bao gồm tiền ăn 500.000/ người ( dự trù 150 người ) , tiền dâng hương , in ấn , ban nhạc , quà lưu niệm , phần thưởng văn nghệ.
- Nguồn kinh phí : dự trù mức thu tối thiểu cho người tham dự 400.000 / người , và tài trợ của CHS PCT.
( tất cả sẽ có kế hoạch chi tiết )
Ban Liên lạc sẽ phân công cụ thể và lên kế hoạch chi tiết, họp bàn thống nhất và triển khai.
Buổi họp kết thúc 11:00 cùng ngày.
Trân trọng thông báo.
Người đăng : Anh Lê Thanh Quý

Thứ Tư, 14 tháng 1, 2026

Kính tặng File in Lịch 2026

Kính tặng
File in Lịch treo tường ( khổ A2 : 42cm x 59,4cm) - tải file PDF ở đường link bên dưới để in .
Kính chúc các anh chị em Cựu HS PCTĐN MỘT MÙA XUÂN AN VUI !

 File in Lịch kích thước : 40cm x 60cm : https://drive.google.com/file/d/1n-kWektylqHMp1SDUGkeqdfXYHF0bpin/view?usp=sharing 

Thứ Tư, 5 tháng 11, 2025

NHỮNG HÈ XƯA - Phan thị Thu Hà ( P.C.T. 1957-1964 )

 Mùa đông nơi đây dài lê thê, ròng rã mấy tháng một màu trắng xóa. Đẹp, nhưng buồn. Đôi khi làm hồn người vô cớ buồn theo. Thế nên, năm nào cũng vậy, tôi trông đợi những ngày nắng ấm như thuở còn nhỏ “trông Mẹ đi chợ về”. Tuyết vừa tan, hôm đầu thấy lại được chút màu xanh của cây cỏ, lòng cũng chợt bồi hồi. Và những ngày ấm áp, với tôi, cũng là lúc gợi nhớ…Gợi nhớ quảng đời hồn nhiên với những mùa hè còn mãi trong ký ức…

Hè năm đệ thất, một buổi lễ của trường được tổ chức nơi rạp Văn Cầm, đường Độc Lập. Trước khi chương trình bắt đầu, được nghe thoang thoảng bài hát qua giọng ca Doris Day . Về sau bài hát này,với tôi, ( và có lẽ, cũng như nhiều bạn ở Phan Châu Trinh cùng thế hệ ?), là một trong những “bài hát của một thời son trẻ”. Mấy chục năm sau, mỗi lần nghe lại câu hát “ Que sera, sera…” , thì ngày vui xưa, Đà Nẵng hiền hòa một thuở, tuổi thơ của tôi…tất cả cùng trở về thật nhanh, thật đằm thắm trong trí nhớ.
Năm đệ lục hồn nhiên kế tiếp trôi qua, vô cùng êm ả. Hè này, cũng như Hè đệ thất, vừa nghỉ ở trường xong tôi theo gia đình ra ở lại Nam Ô, nơi căn nhà nghỉ mát thô sơ làm bằng gỗ còn thơm mùi nhựa thông mới. Bãi biển hùng vĩ lạ thường và thời gian này hãy còn hoang vắng. “Rặng dương liễu dọc ven bờ biển, thuở đó, cũng vừa mới được trồng,chưa cao quá đầu người, đã xanh mướt bên bọt sóng…”, theo nhắc nhở gần đây của một người bạn. Mấy tháng Hè, nhiều hôm tôi có Liên Hồng, người cháu cũng là người bạn nhỏ, để tíu tít mỗi ngày. Sáng nào bọn tôi cũng dậy thật sớm, nhìn mặt trời dần dần lên cao. Đợi nắng đủ ấm, tung tăng nhảy sóng tắm mãi đến trưa. Bãi biển vắng người, cuối tuần cũng như ngày thường, cho đám con gái nhỏ một khoảng trời riêng tư. Những hôm có người cậu,học ở Sài Gòn nghỉ Hè về lại Huế, ghé chơi, là một dịp vui nhộn. Trưa nắng chang chang, người cậu chỉ hơn đứa cháu lớn nhất vài tuổi, giữ vai trò hướng đạo, dẫn đám cháu băng qua mấy đồi cát nóng đến rát cả chân,hăng hái đi thám hiểm khu rừng bên cạnh…

Thứ Tư, 8 tháng 10, 2025

THỬ LỬA BỞI HỌC TRÒ XỨ QUẢNG

 - Bài viết của cố Gs. Phan Mộng Hoàn -

 Lời Ban biên soạn : Từng có 8 năm dạy môn Việt Văn tại Trường Phan Châu Trinh trước năm 1975, cô giáo Phan Mộng Hoàn là một trong những nhà giáo để lại nhiều ấn tượng đẹp với nhiều thế hệ học trò. Định cư cùng gia đình tại Hoa Kỳ, cô mất năm 2020 tại thành phố San Jose sau thời gian lâm bệnh. “Nắng sân trường” là hồi ký của cô đăng trên “Kỷ yếu Hội ngộ Phan Châu Trinh-Hồng Đức, 30 năm xa xứ” gói ghém hành trình vào nghề giàu xúc cảm của một nhà giáo trẻ. Chúng tôi mạn phép trích đăng một phần của hồi ký này với hy vọng các học trò cũ của cô tìm thấy bóng dáng chính mình trong những giờ học êm đềm thơ mộng ngày nào 


… Khi tôi nói mình may mắn về Trường Phan Châu Trinh, là nói thật lòng. Tôi làm sao quên được hôm mình thập thò đứng trước cổng trường, với lá đơn xin dạy giờ trong tay. Tôi đã choáng ngợp trước hình ảnh hàng hàng lớp lớp những người trẻ với đồng phục tinh khôi một màu trắng. Họ đang nghiêm trang trong lễ chào cờ vào thứ Hai đầu tuần. Trên vòm hành lang chính, các nhà giáo đứng trang nghiêm hướng mặt về cột cờ giữa sân trường, nơi đặt bức tượng bán thân của chí sĩ Phan Châu Trinh.
Khi sân trường đã yên lắng, tôi rụt rè tìm đến Phòng hiệu trưởng. Còn nỗi vui nào lớn hơn khi hiện ra trước mắt mình hình ảnh thân quen của vị giáo sư Toán khi tôi còn là học trò Trường Đồng Khánh! Ông hiệu trưởng oai vệ đang ngồi sau bàn giấy chính là thầy Thái Doãn Ngà. Thầy Ngà dạy Toán riêng cho mỗi lớp tôi ở Đồng Khánh hai năm liền 2A rồi 2A1 (khi tôi rớt Tú tài bán phần, ngồi đúp lớp thì lớp 2A đổi thành lớp 2A1).