Nhìn lại tấm phiếu điểm đã ngả màu thời gian và mấy chiếc thẻ thư viện cũ kỹ trong bức ảnh này, tôi lại thấy cả một quãng đời học trò như hiện về, rõ ràng đến từng chi tiết.
Năm 1971, tôi thi vào Trường Trung học Phan Châu Trinh – một trường công lập trọng điểm của Đà Nẵng lúc bấy giờ. Kỳ thi rất gắt gao, cứ năm người dự thi thì chỉ chọn một. Mọi thứ đều diễn ra công bằng, và khi đậu, danh sách trúng tuyển còn được đọc trên đài phát thanh của thành phố – một niềm tự hào không dễ gì quên được.
Tôi được xếp vào lớp 6/6. Hồi đó, các lớp từ 6/1 đến 6/4 học Pháp văn, còn từ 6/5 đến 6/10 học Anh văn. Những thầy cô giảng dạy đều rất có uy tín. Phần lớn là những người tốt nghiệp loại giỏi từ các trường Sư phạm ở Sài Gòn và Huế, và khi chọn về miền Trung, họ thường ưu tiên dạy ở những trường danh tiếng như Quốc học Huế hay Phan Châu Trinh Đà Nẵng. Ngoài giờ dạy chính, nhiều thầy còn được mời giảng ở các trường tư.





