Thứ Sáu, 30 tháng 1, 2026
NHỮNG KỶ NIỆM VUI BUỒN TRONG NHỮNG NĂM DẠY HỌC , TRƯỜNG PHAN CHÂU TRINH ĐÀ NẴNG
Thứ Tư, 8 tháng 10, 2025
THỬ LỬA BỞI HỌC TRÒ XỨ QUẢNG
- Bài viết của cố Gs. Phan Mộng Hoàn -
Lời Ban biên soạn : Từng có 8 năm dạy môn Việt Văn tại Trường Phan Châu Trinh trước năm 1975, cô giáo Phan Mộng Hoàn là một trong những nhà giáo để lại nhiều ấn tượng đẹp với nhiều thế hệ học trò. Định cư cùng gia đình tại Hoa Kỳ, cô mất năm 2020 tại thành phố San Jose sau thời gian lâm bệnh. “Nắng sân trường” là hồi ký của cô đăng trên “Kỷ yếu Hội ngộ Phan Châu Trinh-Hồng Đức, 30 năm xa xứ” gói ghém hành trình vào nghề giàu xúc cảm của một nhà giáo trẻ. Chúng tôi mạn phép trích đăng một phần của hồi ký này với hy vọng các học trò cũ của cô tìm thấy bóng dáng chính mình trong những giờ học êm đềm thơ mộng ngày nào
Thứ Hai, 1 tháng 9, 2025
Thứ Năm, 28 tháng 8, 2025
TIỄN BIỆT THẦY– Người giáo sư chủ nhiệm kính yêu của chúng tôi
Thứ Bảy, 17 tháng 5, 2025
Vĩnh biệt Nhạc sĩ, dịch giả, nhà giáo TÔN THẤT LAN !

Thứ Tư, 10 tháng 7, 2024
Niệm tưởng về người thầy..Cô Phùng Khánh - Tác giả : Đặng Công Hanh
Chúng tôi thuộc lớp thế hệ học trò đầu tiên của Cô tại trường Phan Châu Trinh, Đà Nẵng, sau khi Cô vừa tốt nghiệp Đại Học Sư Phạm Huế. Nhưng cuối năm học 60-61 , Cô nhận được học bổng sang Mỹ du học, từ đó chúng tôi không còn có dịp gặp lại người thầy của mình. Và sự đời vẫn tiếp diễn những cơn biển dâu kỳ lạ, thách thức dữ dội đối với những tâm sự giang hồ và những cuồng vọng tuổi thanh xuân, mà ai cũng mong mỏi đem cái hùng tâm tráng khí ra đặng thi thố trong thời buổi điêu linh , nhục nhã của quê hương loạn ly.
Kính vong linh Cô,
Một vài năm sau đó, sau ngày Cô du học ở đất Mỹ, chúng em cũng xa trường, mỗi đứa mỗi ngã. Tự thâm tâm của mình cảm nhận được rằng mình đang được thúc đẩy bởi một động lực khó cưỡng, đó là khát vọng chinh phục. Chinh phục tình yêu, chinh phục danh vọng, chinh phục địa vị. Nhưng rồi, nhìn từ góc độ theo hướng này hay theo hướng kia, chúng em như những trẻ con đuổi theo cánh bướm, mỏi mắt theo cánh bướm này rồi đến cánh bướm khác. Như thể rằng cánh bướm là lẽ sống, nên phải đoạ đày cả tâm trí lẫn hình hài của mình.
Thứ Tư, 13 tháng 3, 2024
KHÚC CA TUỔI BÁCH NIÊN - Nguyễn Hải Đà (12B3)
Thầy Hoàng Bích Sơn đang viết ca khúc “Biệt mất rồi” để tặng học trò ( Ảnh : HĐ )
Sinh năm 1924, năm nay thầy Hoàng Bích Sơn tròn 100 tuổi. Bách niên giai lão nhưng vị thầy dạy Nhạc của chúng ta vẫn chuyện trò rành mạch, rõ ràng. Thị giác và thính giác của thầy hãy còn tinh anh,ngày ngày thầy dùng laptop mà không cần mang kính lão.
độ tuổi của thầy, nhiều người không còn đủ minh mẫn, lắm lúc nhớ chuyện xưa mà quên chuyện nay, nhưng thầy Sơn thì trí nhớ dường như chẳng hề suy suyễn. Thầy vẫn theo dõi thời sự, nắm bắt nhiều sự kiện diễn ra trong đời sống hằng ngày. Bên học trò và người thân, thầy vẫn chuyện trò rôm rả với giọng cười phúc hậu, đôi lúc còn pha trò hóm hỉnh. Miệng thầy còn nhai đậu phộng và đôi lúc còn nhâm nhi bên ly bia. Sáng sáng chiều chiều, những người hàng xóm của thầy vẫn thán phục trước hình ảnh cụ già 100 tuổi của phố mình hào hứng đi bộ thể dục qua các ngã đường.
Hai năm trước, thầy Sơn nhập viện vì một tai biến liên quan đến tim mạch. Hiện thầy điều trị ngoại trú tại nhà, mỗi ngày phải uống thuốc thường xuyên. Những học trò cũ từ khắp nơi, biết được bệnh tình và hoàn cảnh của thầy, đã cùng vận động, đóng góp để dành một khoản kinh phí giúp thầy có đủ thuốc điều trị hằng tháng
Chủ Nhật, 10 tháng 3, 2024
Hình ảnh cựu HS khóa 1967-1974 đến thăm các thầy, cô tại Đà Nẵng
( Hình ảnh copy từ facebook Da Nguyen )
Thứ Ba, 6 tháng 2, 2024
Thứ Ba, 12 tháng 12, 2023
Tưởng nhớ Thầy Trần Đại Tăng
MỘT KỶ NIỆM VỚI THẦY TRẦN ĐẠI TĂNG
Thứ Sáu, 24 tháng 11, 2023
Tưởng nhớ cô Đặng Thị Liệu
![]() |
| (Từ trái Nguyễn Nam An - Phan Thanh Sơn - Cô Liệu - Đại Dũng - Trung Hậu -Nguyễn Văn Hào) |
Cô Đặng Thị Liệu, mạ tôi, nhẹ bước lên trời 8 tám giờ tối ngày 30 tháng 1, năm 2021. Trong thời buổi cách ly, mạ đi âm thầm trong yên lặng ở một nhà dưỡng sinh dưỡng lão tại San Jose, California.
Mạ không sinh ra tôi, nhưng tôi là một trong biết bao nhiêu đứa con của ma. Con của mạ từ những trại cô nhi, từ những bịnh viện dã chiến ngoài mặt trận, từ những lao tù của tháng năm mất nước, từ những trại tỵ nạn trên đường đi tìm kiếm tự do.
Mạ Liệu sinh ngày 18 tháng 3, năm 1933 trong một gia đình Huế chay ở Huế. Mạ là thứ ba trong bốn người con trong gia đình hai trai hai gái.
Mạ ít nói về người cha của mạ có lẽ vì mồ côi cha từ lúc còn nhỏ. Về người mẹ của mạ, mạ Liệu có cho tôi nghe câu chuyện như sau: lúc sau trung học ở Huế, mạ Liệu đươc cha Luận (Linh Mục Cao Văn Luận) cho học bỗng đi học đại học ở Úc. Hai ngày sau khi mạ vác vali vào Sài Gòn chờ chuyến bay đi Úc thì mà nhận đươc điện tín của me từ Huế. “Con ơi me nhớ con quá!”. Rứa là mạ Liệu kéo vali lên tàu bay bay về Huế với me.
Thứ Bảy, 14 tháng 10, 2023
Có Người Thầy Không Thể quên...
Để nhớ Cô giáo Đặng Thị Liệu ( 1933-2021)
Một buổi chiều cuối mùa đông, nhóm cựu học sinh Đà Nẵng tại Bắc Cali hẹn nhau cùng đi thăm Cô tại nghĩa trang Oak Hill, San Jose, California. Thời gian trôi qua thật nhanh . Thấm thoắt đã hai năm Cô rời xa chúng tôi. Trời ngây ngây lạnh, trong cơn gió nhè nhẹ và cái nắng vàng hiu hắt, chúng tôi đứng quây quần quanh ngôi mộ nằm chênh chếch lưng đồi. Nhớ Cô thật nhiều. Nhớ dáng người nhỏ nhắn, nụ cười ấm áp với khuôn mặt thật hiền.
Nhớ đến một cô giáo có trái tim vô cùng nhân hậu, một người thầy đáng kính, suốt một đời luôn quên hạnh phúc riêng mình, để sống cho những người bất hạnh, những đứa trẻ bụi đời,lang thang, những bé mồ côi và những người cơ nhỡ. Bạn bè cùng nhau ôn lại những kỷ niệm một thời trung học và những ngày tháng trên quê hương thứ hai này. Cùng nhau tưởng nhớ về Cô giáo Đặng Thị Liệu kính yêu của học trò Phan Chău Trinh và Nữ Trung Học Hồng Đức.
Cô sinh ra trong một gia đình gia giáo người Huế. Cha mất sớm, 4 anh chị em quây quần bên mẹ. Từ nhỏ Cô nổi tiếng hiền hậu, thông minh và học giỏi. Trong khi những bạn bè đồng trang lứa vô tư vui đùa trong cái an bình cổ kính xứ Huế, Cô đã sớm có những ưu tư, đã sớm chọn cho mình một hướng đi vì tha nhân. Lớn lên ở miền Trung đất cày lên sỏi đá, Cô đã xót xa với biết bao mãnh đời nghèo khó chung quanh, những gia đình quanh năm vất vả, cơm không đủ ăn , chỉ khoai sắn trừ cơm, những đứa bé lam lũ chưa một lần cắp sách đến trường, lếch tha lếch thếch ngoài ruộng đồng.
Thứ Bảy, 4 tháng 3, 2023
Tưởng nhớ thầy Trần Đình Quân
Hồi ức về Trần Đình Quân
Nghiêm Y
Hồi ức về Trần Đình Quân, Hát dể nhớ đời và…
Đà Nẵng năm 1963. Lớp Đệ tam C chúng tôi có Minh là một cựu học sinh chủng viện, giỏi nhạc. Minh bàn với các bạn để làm một chương trình văn nghệ Tết. Chúng tôi chọn bài hợp xướng Lòng Mẹ của Hải Linh. Chiều chiều chúng tôi họp mặt tại nhà Hòe cho đỡ phiền nhiễu hàng xóm. Một hôm Thầy Quân đạp xe đến thăm chúng tôi. Ông thầy trẻ đến nơi cũng vừa lúc chúng tôi nghỉ giải lao. Đang xúm xít trò chuyện thì một cô bạn lôi ra bài hát chép tay “Khúc tình ca xứ Huế “ của Trần Đại Mỹ. Đây là một tiết mục đơn ca của chương trình sắp tới. Giọng hát của Tâm hôm ấy hơi run rẩy nhưng cũng cho bọn tôi nhận ra giai điệu thật lạ và thật lãng mạng như thể là chính tâm trạng chúng tôi đang dàn trải trong bài hát. Hôm ấy chúng tôi biết Thầy Quân chính là Trần Đại Mỹ, người viết bài hát mà cô bạn học đem vào phòng tập văn nghệ.
Chiều hôm ấy, hình ảnh thầy Quân mang một chiều kích rất khác với thầy trên bục giảng buổi sáng cùng ngày. Thật lạ, thường thì thầy Quân rất khép kín trong suốt các buổi học. Ngoài nội dung bài học mỗi buổi, ông không hề cho thấy những cảm xúc riêng, những vui buồn riêng của mình về không khí lớp học, về thái độ học tập của bọn chúng tôi. Thật ra thì chỉ qua một hai tháng thôi, đã nhiều lần tôi thấy thầy thường tỏ ra rất nghiêm khắc với một vài đứa trong bọn chúng tôi, thường là Tín hay bị “ chiếu tướng “ nhất vì tật hay “ lóc chóc “ trong lớp, và Trang vì tật hay “ nói ngang “ trong giờ học. Ngay trong giờ sinh hoạt với lớp hằng tuần trong tư cách “ giáo sư cố vấn “ ( tức là giáo viên chủ nhiệm sau này ), thầy vẫn rất mực thước phải chăng, thậm chí có lúc rất lạnh lùng. Vậy mà buổi chiều hôm ấy, cầm đàn guitar, thầy hát lại cho chúng tôi nghe bài hát kia, rồi lan man chuyện trò về những kỷ niệm chung quanh bài hát.
Thứ Sáu, 3 tháng 3, 2023
Tưởng nhớ cô Phan Mộng Hoàn
Nắng Sân Trường
Phan Mộng Hoàn
Nhớ Về Trường Cũ Phan Châu Trinh Đà Nẵng
(Cô Phan Mộng Hoàn - Tác giả bài viết này đã từ trần vào ngày 19 Tháng 8 năm 2020 tại San Jose, Hoa Kỳ . Hưởng thọ 78 tuổi)
Sáng hôm nay trời xám nhạt buồn buồn. Đang là mùa xuân, cỏ xanh tràn lan và vườn sau rực rỡ sắc hoa vàng. Buổi trưa tôi thích lang thang ra vườn vui với thiên nhiên . Những bụi cỏ dại mọc vút cao nơi góc xa chỗ hàng rào nghiêng về phía nhà mình, thế nào cũng phải loại bỏ chúng cho sạch. Cây bưởi thấp lè tè trước căn nhà kho, quanh năm trĩu nặng những trái tròn vàng ửng. Hoa bưởi tinh hương ngào ngạt khiến mình ngây ngất dù đang đứng ở góc vườn nào. Những bông “hoàng ly” , tôi đặt tên cho hoa poppy màu vàng tươi có cánh nở ra ôm lấy nhau kết thành dáng chiếc Champagne trông thật kiêu sa. Hoa ly vàng lộng lẫy, không thơm mà tưởng làm mình đắm đuối. Nhưng đó là những hương hoa bưởi. May thế nên mình cặm cụi bên cạnh để lượm cho hết cỏ dại vẫn không bị dị ứng. Qua đây đến năm thứ 12 tôi bắt đẩu khổ sở vì dị ứng hoa thơm. Đất trời xinh đẹp thế kia mà mình phải trang bị cẩn thận như một người lính đi hành quân. Nón lá, kính râm, găng tay, giày vải. Bởi bì nếu sơ hở một chút là chị cũng sụt sùi khóc. Xứ sở thặng dư đủ mọi góc độ của đời sống hàng ngày. Phù du và quá tải là điều quen thấy ở quê hương mới nầy.
Hè năm trước, khi tham dự buổi họp mặt Liên trường Đà Nẵng do Hội Quảng Đà Dallas tổ chức tại nam Cali, tôi đã vui ơi là vui. Tôi đã gặp bao nhiêu là bạn bè và học trò thương mến ngày xưa, trước 75, đã vì quốc biến mà xẻ đàn tan nghé đớn đau!
Thứ Hai, 27 tháng 2, 2023
THẦY CŨ TRƯỜNG XƯA - Nguyễn Chí Thiệp
Tác giả: Nguyễn Chí Thiệp, cựu học sinh PCT Đà Nẵng - Đăng trên trang web: Một thời Phan Châu Trinh Đà Nẵng
Ngày tôi vào học lớp đệ thất, niên khoá 1955-1956, trường Phan Châu Trinh còn rất nhỏ và chưa ổn định.
Trường
chỉ có 6 phòng học và một văn phòng, như một cái đình trong khu đất
trũng và hẹp. Sáu phòng học dàn cho hai lớp đệ tứ, hai lớp đệ ngũ và hai
lớp đệ lục. Bốn lớp đệ thất chúng tôi phải học nhờ ở trường Nữ Tiểu
học.
Khu trường Nữ trước kia là trường Nữ và trường Nam Tiểu
học cùng với Ty Tiểu học của thành phố. Niên khoá này (1955-56) trường
Nam Tiểu học được dời về khu bịnh viện cũ, đối diện với trường Phan Châu
Trinh. Gần cuối niên khoá, tức mãi qua năm 1956, chúng tôi mới được về
học tại 4 phòng học mới tiếp nhận từ “Ecole francaise” cũ, bây giờ là
nhà Hiệu trưởng và các Giám thị.
Ngày ấy ,so với các trường trung học chính của mỗi tỉnh, thì trường Phan Châu Trinh của Đà Nẵng vẫn là một trường nhỏ. Những người có trách nhiệm chọn khu đất xây trường học đã không có cái nhìn cho sự phát triển về tương lai của trường cũng như của thành phố.
Thứ Ba, 20 tháng 9, 2022
Thứ Hai, 22 tháng 8, 2022
Thầy giáo - nhạc sĩ Hoàng Bích Sơn: "Người nghệ sĩ phải biết đau đời!" - Tác giả : Trương Điện Thắng
Chúng tôi sau này dù theo học ngành nào cũng đều nắm chắc được những điều cơ bản về nhạc lý, có lẽ đó là do những năm học với thầy giáo - nhạc sĩ Hoàng Bích Sơn. Tuy môn Nhạc mỗi tuần chỉ học một giờ, nhưng ấn tượng về người thầy đầu tiên đưa ta vào thế giới âm nhạc lại rất khó phai.
1. Năm học Đệ Thất Trường Trung học Phan Châu Trinh, chúng tôi được học nhạc với thầy Hoàng Bích Sơn.
Thứ Bảy, 6 tháng 6, 2015
BÀI ĐIẾU TIỄN THẦY NGUYỄN NGỌC THANH - Gs.Trần Hoan Trinh
Trần gian này sinh ký tử qui !
Bạn bè xưa ấy còn bao đứa ? !
Thôi hẹn THIÊN ĐƯỜNG ngộ cố tri ! !
TRẦN HOAN TRINH
( Nguồn : http://

























